Miêu tả ông ngoại của em – Cảm nghĩ của em về ông ngoại

0
887

  Trong gia đình người tôi luôn yêu thương, kính trọng nhất chính là ông ngoại. Người luôn mang tới sự vui vẻ, gắn bó khăng khít trong gia đình. Với tôi ông ngoại chính là ông tiên bước ra từ trong câu chuyện cổ tích để đến mang cho cuộc đời tôi bao phép màu.

Văn mẫu hay cho bạn tham khảo

  Ông ngoại năm nay cũng đã gần tám mươi tuổi nhưng ông vẫn còn rất nhanh nhẹn và tinh tường. Ông tôi sống rất giản dị, từ chiếc áo ông mặc, đôi dép ông đi, chiếc mũ cối ông thường hay đội. Ông rất hiền và cũng rất vui tính nữa. Đôi mắt ông không còn tinh nhanh như trước mà đã dần mờ đục nên mỗi khi đọc sách hay xem thời sự ông luôn phải mang theo cặp kính lão. Mái tóc bạc trắng cùng dáng đi hơi còng của ông khiến tôi luôn yêu và rất thương ông. Cả đời ông chỉ sống cho con cho gia đình, đến bây giờ ông vẫn vậy vẫn tiết kiệm vẫn giúp đỡ con cháu với những việc dù là nhỏ nhất chứ ông không muốn ngồi yên một chỗ. Ông cũng rất hay chăm tập thể dục. Sáng nào ông cũng dậy sớm đi bộ và cùng các ông bà trong xóm tập dưỡng sinh, ông còn ăn uống rất điều độ ăn ít cơm và ăn rất nhiều rau xanh. Tôi học được ở ông cách chăm sóc bản thân , tính kỷ luật cao.

  Ông ngoại còn rất thích trồng và chăm sóc cây cảnh. Ông chăm chút từng chiếc lá, từng thế cây, bắt sâu và tỉa cành một cách nhẹ nhàng và cẩn thận nhất nên vườn cây cảnh của ông thật sự rất đẹp và rất nhiều loại cây lạ. Ông thương tôi lắm , năm nào sinh nhật tôi ông cũng thường mua cho tôi khi thì đồ chơi, khi lại mua truyện tranh cho tôi…Ngoại tôi hiền lắm có lần tôi trốn học đi chơi và bị ông bắt gặp. Trở về nhà tôi đã rất sợ hãi nhưng ông không mắng mà chỉ hỏi tôi lý do và kể cho tôi nghe rất nhiều câu chuyện , những tấm gương con nhà nghèo vượt khó rồi khuyên bảo tôi rất nhiều điều. Ông như một tấm gương sáng, một người cha luôn bên cạnh theo sát, định hướng, che chở, chỉ bảo tôi từng điều hay lẽ phải trong cuộc sống. Tôi càng thêm yêu và kính trọng ông biết nhường nào. Ông còn dạy tôi cách làm diều , cách làm đèn trung thu dạy tôi cách câu cá. Tuổi thơ của tôi là vậy đó đâu đâu cũng đầy ắp kỷ niệm và hình bóng của ông, từng con đường, từng buổi chiều vi vu thả diều trên cánh đồng làng….

  Ông ngoại như bóng mát buổi trưa hè, như người bạn, người cha luôn bên tôi trong từng hồi ức tuổi thơ.Tôi yêu ông biết nói sao cho hết, chỉ biết rằng tôi sẽ cố gắng chăm chỉ học tập thật tốt và làm đúng theo những điều hay mà ông đã dạy dỗ để khiến ông tự hào về tôi.